Lý sự của Nguyễn Ngọc Nam Phong và Nhà thờ Thái Hà

tháng 6 20, 2019 |
Khu đất Trụ sở Ban Bảo vệ thuộc sở hữu của Nhà nước


Ngày hôm qua, trang truyền thông Thái Hà và facebook cá nhân của linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong đăng tải bài viết có tiêu đề “Nhà thờ Thái Hà yêu cầu Phường Quang Trung, Đống Đa, Hà Nội dừng thi công trên mảnh đất Nhà Thờ”, trong đó lớn tiếng yêu cầu chính quyền dừng dự án xây nhà cao tầng thay thế cho "Trụ sở Ban Bảo vệ" trước cổng nhà thờ Thái Hà. Nội dung bài viết như sau:

“Thứ Hai, ngày 17.06 vừa qua, Phường Quang Trung, Quận Đống Đa, Hà Nội đã cho người đập “Trụ sở Ban Bảo vệ” trước cổng Nhà thờ Thái Hà và sáng sớm nay, thứ Tư, 19.06.2019 đưa máy xúc, máy ủi tới để thi công. Người dân cho biết, Phường Quang Trung có dự án xây nhà cao tầng thay thế cho “Trụ sở Ban Bảo vệ” trước cổng nhà thờ Thái Hà này.

Cha Giuse Trần Văn Hưng, quản lý Tu viện và Nhà thờ cho biết, các Tu sĩ và bà con giáo dân Thái Hà phản đối và yêu cầu Phường Quang Trung dừng việc thi công công trình. Nếu khu vực này không còn làm “Trụ sở Ban Bảo vệ” thì trả lại đất của Nhà Dòng và Giáo xứ, không thì giữ nguyên hiện trạng, không được thay đổi, chuyển đổi mục đích sử dụng. Không chấp nhận việc xây một ngôi nhà cao tầng sử dụng vào việc khác trên mảnh đất của Nhà thờ khi ngôi nhà này đối diện và ngay sát Nhà thờ...”.

Nghe cách lập luận của truyền thông Thái Hà cũng như linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong mà phát phì cười. Ai đời lại có cái lý sự rằng, Phường Quang Trung phải dừng việc thi công công trình vì công trình này "đối diện và ngay sát Nhà thờ". Chẳng lẽ, nhà thờ Thái Hà lại có quyền to vậy sao? Vì nhà thờ Thái Hà tọa lạc ở khu vực đó nên không công trình nào bên cạnh được phép xây dựng? Ở đâu ra cái lý sự này?

Khu đất “Trụ sở Ban Bảo vệ” mà phường Quang Trung đang triển khai dự án nằm trong diện tích 61.455 m2 mà linh mục Vũ Ngọc Bích đã bàn giao sang cho Nhà nước quản lý từ ngày 24/10/1961. Đến ngày 27/5/1963, linh mục Vũ Ngọc Bích lại có đơn xin bàn giao đất và nhà trên đất cho chính quyền quản lý, kèm theo bản kê khai ruộng đất, hồ ao và bất động sản trên đất cho Hợp tác xã dệt thảm Đống Đa sử dụng. Giáo xứ đã nhận 40 triệu đồng bồi thường của HTX dệt thảm Đống Đa. Những văn bản này hiện chính quyền vẫn còn lưu giữ tất cả, không thiếu văn bản nào.

Như vậy, khu đất “Trụ sở Ban Bảo vệ” thuộc quyền quản lý của Nhà nước, vì vậy việc phường Quang Trung, quận Đống Đa tiến hành xây dựng, sửa chữa là việc làm hoàn toàn bình thường, nhà thờ Thái Hà không có quyền yêu cầu chính quyền dừng việc thi công công trình.

Đây không phải lần đầu nhà thờ Thái Hà có đòi hỏi phi lý kiểu thế này. Năm 2009, linh mục Vũ Khởi Phụng đại diện nhà thờ Thái Hà có đơn đề nghị trả lại đất cho Giáo xứ Thái Hà và UBND quận Đống Đa đã xem xét giải quyết có kết luận số 635/KL-UBND ngày 28/9/2009 và thông báo trả lời tại văn bản số 193/TB-UBND ngày 15/10/2009. Tuy nhiên, linh mục Vũ Khởi Phụng không đồng ý và có đơn khiếu nại lên UBND thành phố.

Rõ ràng, việc chính quyền phường Quang Trung tiến hành sửa chữa “Trụ sở Ban Bảo vệ” là việc làm thuộc phạm vi của chính quyền, việc xây dựng được tiến hành trong khu đất thuộc sự quản lý của chính quyền, bởi vậy phường Quang Trung chẳng có lý do gì phải chấp nhận yêu sách và sự đòi hỏi vô lý của nhà thờ Thái Hà. Chẳng biết tự bao giờ, nhà thờ Thái Hà, truyền thông Thái Hà và linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong lại cho mình cái quyền đưa ra những yêu sách phi lý như vậy? Thực sự họ đang đi quá giới hạn của việc hoạt động tôn giáo thuần túy.

                                                                           Việt Nguyễn

Read more…

Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời – một tổ chức “bóng ma”

tháng 6 19, 2019 |

Nhìn đội quân của “giáo chủ” Đào Minh Quân của tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” thật là thê thảm. Đây quả thực là một đội quân lố bịch chẳng khác nào các diễn viên “hài kịch”. Kẻ thì già nua, người thì vừa bệu vừa lùn... cùng một loạt các phương tiện “hàng mã” chính hiệu nhưng lúc nào cũng rêu rao đòi “phục cuốc”. Cho nên, nói những người này bị “thần kinh chính trị cũng chẳng sai”. Chính vì thế, thời gian vừa qua, Đ.M.Quân và số con nhang đệ tử ráo riết móc nối với số đối tượng trong nước để kết nạp nhằm gia tăng về mặt số lượng thành viên của tổ chức “ma quái” này.


Đội quân "thần thánh" của Đ.M.Quân

Thế nhưng, hay xem đối tượng mà tổ chức này kết nạp được gồm những ai ?
Qua thông tin từ các cơ quan chức năng được biết đa phần các đối tượng này nếu không vì hám tiền, vụ lợi thì cũng có vấn đề về thần kinh hoặc du nhận thức hạn chế nên bị móc nối, lôi kéo.
Trước hết là trường hợp của V.T.M (ở tại quận Hoàng Mai, Hà Nội). Do không có nghề nghiệp ổn định, lại bị bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng, thường xuyên truy cập mạng xã hội nên bị số đối tượng cầm đầu “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” lợi dụng, lôi kéo tham gia vào tổ chức.
Thứ hai là trường hợp của L.D.H và H.N.V (trú tại Quảng Ninh). Trong quá trình lên mạng xã hội, H và V quen biết Kelly Triệu Thanh Hoa, thành viên cốt cán của tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời”. Hoa giới thiệu với H và V về tổ chức và hứa hẹn sẽ cho tiền nếu tham gia. Do không có việc làm ổn định và vì hám lời, H và V đã tham gia làm các thủ tục theo yêu cầu của bọn chúng. Khi hỏi về quan điểm chính trị, cả hai đều khai rằng họ không hiểu gì về tổ chức này mà tham gia chỉ vì được hứa hẹn cho tiền...
Để lôi kéo người tham gia, các đối tượng cốt cán trong tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” như Đào Minh Quân, Kelly Triệu Thanh Hoa, Lâm Ái Huệ..., còn thường xuyên tìm kiếm trên mạng xã hội facebook những người hay theo dõi, bình luận, chia sẻ các trang facebook, bài viết, video, clip của tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời”, mời số này tham gia.
Không dừng lại ở đó, lợi dụng tâm lý hám lợi, lòng tham, hoàn cảnh khó khăn và sự nhận thức hạn chế của một bộ phận người dân, tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời còn thực hiện Chương trình “Cấp phát nhà miễn phí”. Chúng tuyên truyền, đây là chương trình được tài trợ bởi các tổ chức nước ngoài.
Bọn chúng yêu cầu những người muốn được “Cấp nhà miễn phí” phải tham gia Chiến dịch “Trưng cầu dân ý”; thể hiện quan điểm chống đối, lên án chính sách của Đảng, Nhà nước, mong muốn thay đổi chế độ và công khai ủng hộ “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” và Đào Minh Quân làm tổng thống “Đệ tam Việt Nam Cộng Hòa”.... Vì thế, khi nghe thông tin được một tổ chức nước ngoài hỗ trợ xây nhà thì họ không cần biết đó là tổ chức nào và sẵn sàng làm theo yêu cầu của tổ chức này.
Điển hình như trường hợp của N.T.A (SN 1969, trú tại Nghệ An), hiện đang điều trị ung thư máu tại TP Hồ Chí Minh. Do hoàn cảnh khó khăn, cần tiền để chữa bệnh hiểm nghèo nên quá trình truy cập mạng Internet, tiếp cận thông tin về chương trình “Cấp phát nhà miễn phí” của “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” đã chủ động tham gia.
Trường hợp của P.V.B (SN 1989, ở tại Lâm Đồng) cũng tương tự. Sau khi vợ chết, một mình phải nuôi con nhỏ, hoàn cảnh kinh tế khó khăn nên PVB đã bị các đối tượng trong tổ chức lôi kéo tham gia “Trưng cầu dân ý”... Trên thực tế, cả hai trường hợp này chỉ muốn được hưởng lợi về vật chất chứ không biết gì về tổ chức khủng bố này.
Như vậy có thể thấy rõ được ý đồ của Đ.M.Quân và đồng bọn với mục đích tập hợp lực lượng chống Đảng, Nhà nước. Với những ví dụ nêu trên có thể thấy thủ đoạn của các đối tưởng rất rõ ràng, nhất là đánh trúng tâm lý hám lợi, hoàn cảnh khó khăn để dùng tiền bạc, lợi ích vật chất cùng chiếc mũ an sinh xã hội để móc nối, mua chuộc, lôi kéo người tham gia tổ chức.
Song song với việc lôi kéo tập hợp lực lượng, tổ chức ma quái này còn tiến hành nhiều hoạt động tương tự giống tổ chức Việt Tân. Trong đó đặc biệt coi trọng việc lợi dụng không gian mạng để tuyên truyền những tư tưởng, quan điểm độc hại đến cộng đồng mạng.
Để thực hiện hành vi chống phá, Đào Minh Quân thường xuyên livestream trên facebook để tuyên truyền, khuếch trương thanh thế cho tổ chức nhằm củng cố niềm tin cho số trong nước. Đối tượng Lisa Phạm thực hiện chương trình “Khai dân trí” hằng ngày với thời lượng từ 40-50 phút để tuyên truyền, xuyên tạc tình hình an ninh, chính trị trong nước..., kích động thực hiện các chương trình chống phá…
Số đối tượng cốt của của tổ chức CPQGVNLT
Đây là chuỗi hoạt động mang tính dây truyền của các đối tượng xấu, một mặt kêu gọi nguồn tài trợ từ các tổ chức nhân quyền quốc tế, các tổ chức chống cộng ở Hải ngoại, tạo dựng nguồn kinh phí đủ lực để móc nối, tuyển lực lượng nhằm hình thành một hệ thống chân rết ở trong nội địa. Đồng thời, tiến hành các hoạt động tuyên truyền phá hoại tư tưởng, sử dụng các hình ảnh của số đối tượng trong nước gửi ra để chế ảnh, viết bài xuyên tạc liên quan đến nhiều vấn đề nhậy cảm trong nước như môi trường, chống tham nhũng, giáo dục, an sinh xã hội… Những luận điều này có thể sẽ tác động tiêu cực đến nhận thức của người dân, dần sần làm sói mòn niềm tin vào công cuộc cách mạng của đất nước, hoài nghi về các thành tựu cũng nhưng phướng hướng phát triển dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam… Đồng thời, ca ngợi các giá trị của phương Tây và không quên tung hô về một cuộc sống vinh hoa phú quý của đám công tử ngụy quyền Sài Gòn được Mỹ hẫu thuẫn… Khi đã đạt được hai mục đích trên, khi có những điều kiện thuận lợi, đó là tình hình chính trị - xã hội có những bất ổn, các đối tượng này sẽ tìm mọi cách xâm nhập về nước, hậu thuẫn, chỉ đạo số chân rết trong nước như ngòi nổ để kích động các hoạt động tuần hành, biểu tình để thực hiện cái gọi là “cách mạng đường phố” (điển hình như các cuộc bạo loạn ở Bình Thuận năm 2018) nhằm phá hoại sự bình yên của đất nước, cao hơn nữa chính là nhằm lật đổ Nhà nước ta.
Tổ chức này được xếp vào hàng khủng bố
Đó là những thủ đoạn vô cùng xấu xa của những kẻ luôn nung náu suy nghĩa phá hoại đất nước Việt Nam. Do đó, mỗi người dân Việt Nam cần tỉnh táo, hiểu rõ những âm mưu thâm độc để tăng sức đề kháng, không để các tư tưởng độc hại xâm nhập vào nhận thức, hay ngặn chặn việc lừa bịp, móc nối của các đối tượng này. Và chúng ta hãy nên nhớ rằng các tổ chức này đã bị Bộ Công an Việt Nam xếp vào tổ chức khủng bố, cho nên, người nào có hành vi tham gia, tuyên truyền, lôi kéo, xúi giục người khác tham gia, tài trợ, nhận tài trợ của “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời”; tham gia các khóa đào tạo, huấn luyện do “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” tổ chức; hoạt động theo chỉ đạo của “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời”… là phạm tội “Khủng bố”, “Tài trợ khủng bố” và sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật Việt Nam...
Mã Phi Long



Read more…

Yêu sách Tám điểm của người dân Việt Nam năm 2019: Rận lại đùa quá trớn

tháng 6 19, 2019 |


Bản “Yêu sách 8 điểm năm 2019 của người dân Việt Nam” do 100 tổ chức và cá nhân khởi xướng đang là chủ đề nóng trên khắp các diễn đàn lề trái, chỉ trong thời gian ngắn đã được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Việc đám rận cuội đưa ra bản yêu sách này vào đúng thời điểm cách đây 100 năm sau bản “Yêu sách của dân tộc An Nam” do Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh viết và gửi tới Hội nghị Hòa bình Versailles ngày 18/6/1919. Thật sự xấu hổ nếu đem ra so sánh 2 bản yêu sách này với nhau, và thêm lần nữa chúng ta lại thấy đám rận cuội lại đùa quá thể đáng, quá lố lăng.

Người dân Việt Nam hầu hết đã từng ít nhất 1 lần đọc bản “Yêu sách của nhân dân An Nam”. Cách đây 1 thế kỷ, ngày 18/6/1919, thay mặt những người yêu nước Việt Nam tại Pháp, Nguyễn Ái Quốc gửi bản yêu sách này đến Hội nghị hòa bình Versailles (Pháp). Có thể khẳng định đây là bản tuyên bố chính trị đầu tiên của nhân dân Việt Nam, mở đầu cho cuộc đấu tranh đòi quyền dân tộc cơ bản, quyền tự quyết thiêng liêng của dân tộc.

Bản yêu sách 8 điểm của nhân dân An Nam vẫn còn vẹn nguyên giá trị lịch sử

Khẳng định với thế giới dù là một dân tộc nhỏ bé đang sống trong cảnh bị đô hộ và chịu nhiều áp bức, bốc lột của hai tầng áp bức nhưng dân tộc và con người Việt Nam vẫn sẽ luôn giữ vững ý chí đấu tranh vì quyền lợi, tự do của dân tộc mình. Sự kiện này cũng là tiếng ngân vang báo hiệu cho cả thế giới biết rằng một dân tộc nhỏ bé đang vươn mình trở dậy và hoàn toàn có thể làm nên điều kỳ diệu trong cuộc chiến với đế quốc thực dân mạnh hơn gấp nhiều lần. Và thực tế của dân tộc đã chứng minh, sau khi Việt Nam giành được độc lập, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, dân tộc Việt Nam đã có những bước chuyển mình quan trọng cả về chất và lượng, chúng ta hoàn toàn có thể tự hào với bè bạn 5 châu về 2 tiếng Việt Nam.

Ấy thế mà, khi nhàn rỗi sinh ra nông nổi, 100 tổ chức và cá nhân khởi xướng ra bản “Yêu sách 8 điểm năm 2019 của người dân Việt Nam”, từ đó họ tuyên truyền rộng rãi trên các trang mạng xã hội và được gửi tới ban lãnh đạo Nhà nước Việt Nam, Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và các cơ quan ngoại giao quốc tế tại Việt Nam.

Bản yêu sách 8 điểm năm 2019: Một sự trơ trẽn đáng khinh bỉ

Với những luận điệu hằn học theo kiểu “một trăm năm sau, dưới quyền toàn trị của Đảng Cộng sản Việt Nam, phần lớn những điểm nêu trong Yêu sách 1919, tuy đã được thể hiện trong Hiến pháp của một nước Việt Nam đã tuyên bố độc lập, và được Nhà nước Việt Nam long trọng cam kết trong những hiệp ước, tuyên ngôn quốc tế mà Việt Nam tham gia, nhưng trên thực tế đã không được thực thi hoặc bị bóp méo, bị hạn chế tối đa khi thi hành, thậm chí thi hành trái ngược”.

Chúng cho rằng thực hiện “Bản yêu sách 8 điểm năm 2019” là con đường duy nhất đưa nước Việt Nam thoát khỏi thực trạng lạc hậu về kinh tế, thối nát về chính trị xã hội, và nguy cơ đánh mất chủ quyền quốc gia vào tay ngoại bang; để từng bước phát triển bền vững, thực hiện được mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”.

Các vấn đề trong bản yêu sách toàn là đòi thả tự do cho các đổi tượng vi phạm pháp luật Việt Nam, thậm chí hoạt động chống phá nhằm lật đổ chính quyền; nào là đòi tự do trên không gian mạng; tự do lập hội..và cao nhất là đòi thay đổ chế độ. Liệu yêu sách của các vị có thật sự cần thiết với người dân Việt Nam? Nó có thật sự là tiếng nói của người dân Việt Nam hay chỉ là ý đồ chống phá lại cả dân tộc của nhóm người tự nhận “đấu tranh cho dân chủ”?

Thật nực cười với cách đạo văn đến một cách kỳ lạ của đám rận. 100 năm trôi qua, lời văn của Chủ tịch Hồ Chí Minh được các anh chị, những người tự vỗ ngực “đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền”, nào là các GS, TS, trí thức có học rộng tài cao,… cùng soạn thảo nên bản yêu sách này đã “mô đi phê”, ăn cáp ý tưởng một cách trắng trợn. Nếu để ý kỹ, chúng ta sẽ thấy mục đích của đám rận cuội chủ tập trung vào việc phủ nhận giá trị, ý nghĩa của “Yêu sách của nhân dân An Nam” cách đây 1 thế kỷ.

Thêm vào đó, chúng ta hãy để ý tới các cá nhân, tổ chức tham gia biên soạn, ký tên vào bản yêu sách này. Nào là Văn đoàn Độc lập Việt Nam, Bauxite Việt Nam, Diễn đàn Xã hội Dân sự, Hội Bầu bí tương thân, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam…rồi là những hào kiệt thức thời như Nguyễn Quang A, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Lê Hùng, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Đình Cống, Nguyễn Huệ Chi…hay những nam thần như Lê Công Định, Đặng Hữu Nam, J.B Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Tường Thụy… Danh sách những tổ chức, cá nhân quanh năm suốt tháng chỉ chăm chăm vào việc xuyên tạc, bôi xấu lãnh đạo, đòi tuyên bố xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, thay đổi chế độ…thì liệu yêu sách trên của họ đưa ra có đáng tin cậy?

Vấn đề tiếp theo là với mục đích PR là chính, để thấy được rằng nền “dân chủ” Việt Nam đang bị đe dọa, kêu gọi đám ngoại bang và các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Việt Nam hậu thuẫn, tài trợ tiền, nói thẳng là “vòi tiền” và can thiệp vào công việc của Việt Nam thì họ thật sự rất rẻ mạt.

Phải chăng là đã có một sự câu kết, móc nối giữa những cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất với các “nhà dân chủ dởm” và các phần tử chống đối Việt Nam ở nước ngoài để soạn thảo ra cái gọi là “Yêu sách 8 điểm năm 2019 của người dân Việt Nam” này. Nói đi nói lại chung quy cũng chỉ xoay quanh vấn đề đó là làm sao Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo, từ bỏ ý thức hệ, Việt Nam thay đổi chế độ chính trị. 

Có vẻ như rận cuội lại đùa quá trớn rồi!

                                                                                                     Bông Lau

Read more…

Hãy lắng nghe lời cám ơn của Ngoại trưởng Philippines Teodoro Locsin

tháng 6 18, 2019 |

Những ngày qua, Biển Đông không phải đón một cơn bão của tự nhiên mà chính là “bão trong dư luận” sau khi chính phủ Philippines cáo buộc về việc tàu cá Trung Quốc đâm chìm một tàu cá nước này hôm 9/6, rồi bỏ mặc 22 thuyền viên Philippines trôi dạt trên biển trước khi họ được một tàu cá Việt Nam giải cứu.
Người dân Philippines tuần hành ở thành phố Makati hôm 12/6, biểu tình phản đối Trung Quốc chiếm đóng trái phép các khu vực tranh chấp ở Biển Đông
Đây đúng là hành động vô nhân đạo và dã man của những người cùng là ngư dân với nhau. Họ cũng là con người, làm cùng một nghề với nhau mà lại có một hành động của một kẻ “lòng lang dạ sói” như vậy thật không thể chấp nhận được. Trong khi đó, tại Bắc Kinh, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng gọi sự việc tàu Philippines bị đâm chìm là một tai nạn giao thông thông thường trên biển. Người phát ngôn từ chối xác nhận liệu tàu cá Trung Quốc có chịu trách nhiệm hay không và nói rằng Trung Quốc sẽ trả lời câu hỏi trực tiếp cho Philippines. Dù vậy, ông Cảnh Sảng cũng lưu ý bất kể bên nào gây ra vụ đâm tàu thì hành vi bỏ mặc tàu gặp nạn "phải bị lên án".
Tuy vậy, nhưng đúng là “trong cái rủi có cái may”, thật may mắn cho những nạn nhân của vụ đâm tàu đã gặp được những quý nhân – đó chính là các ngư dân Việt Nam. Chính hành động nhân văn cao cả này càng tô đỏ thêm truyền thống “tương thân tương ái”, “đùm bọc” của người dân Việt Nam không chỉ với đồng bào dân tộc mà còn với những người bạn quốc tế hễ khi họ gặp nạn cần giúp đỡ.
Nhóm ngư dân Philippines được đưa lên tàu hải quân hôm 13/6
Đại tá Jonathan Zata, phát ngôn viên hải quân Philippines hôm 15/6 cho biết: "Chính tàu cá Việt Nam đã giải cứu ngư dân chúng tôi, không phải tàu cá Philippines". Theo đại tá Zata, nếu có bất kỳ tàu Philippines nào ở hiện trường, hải quân nước này đã được thông báo ngay lập tức và sẽ phản ứng kịp thời. "Chỉ có thể nhờ tàu cá Việt Nam, những ngư dân được giải cứu mới được chuyển đến A/G Thanksgiving", một tàu cùng chủ sở hữu với tàu cá bị đâm chìm, ông nói thêm.
Để đáp lại sự giúp đỡ cao đẹp này, Ngoại trưởng Philippines Teodoro Locsin ngày 17/6 nói: “Thủy thủ đoàn 22 người Philippines đã bị bỏ rơi trên biển cho đến khi một tàu Việt Nam vớt họ lên. Chúng tôi mãi mãi biết ơn, mãi mãi mắc nợ đối tác chiến lược Việt Nam vì hành động nhân từ và đàng hoàng này". Lời cảm ơn Việt Nam được Ngoại trưởng Locsin đưa ra khi phát biểu tại lễ kỷ niệm 25 năm ngày Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển (UNCLOS) có hiệu lực tại trụ sở Liên Hợp Quốc ở New York. Ông đề cập tới vụ tàu cá Gemvir-1 của Philippines bị tàu Trung Quốc đâm chìm ở bãi Cỏ Rong thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam đêm 9/6.
Ngoại trưởng Philippines Teodoro Locsin
Tàu cá Việt Nam đã cứu các ngư dân Philippines được xác định là tàu của ông Ngô Văn Thẻng, 54 tuổi, ở thị xã Gò Công, Tiền Giang. Các ngư dân Việt Nam sau khi cứu 22 thủy thủ Philippines đã cho họ ăn cơm, mỳ tôm, ủ ấm và cho mượn bộ đàm để họ liên lạc với các tàu Philippines khác. 
Qua sự việc trên, các ngư dân của Việt Nam đã minh cho cả thế giới thấy được sự bao dung, nhân văn cao cả của con người Việt Nam. Ngẫm lại lịch sử cách đây 40 năm, khi Việt Nam thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả giúp đất nước Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng, hầu hết các quốc gia trên thế giới đã hiểu sai hoặc cố tình hiểu sai về cuộc chiến đấu mà phía quân tình nguyện của Việt Nam cũng đã phải hy sinh quá nhiều, để rồi họ nợ Việt Nam một lời xin lỗi. Và ngày hôm nay đây, một hành động mang ý nghĩa nhân đạo lớn lao của các ngư dân Việt Nam lại càng củng cố thêm một lần nữa về tinh thần quốc tế trong sáng, đầy trách nhiệm của Việt Nam khiến cho bạn bè quốc tế phải ngã mũ cúi đầu thán phúc. Đây tiếp tục là thông điệp gửi tới bạn bè quốc tế thấy rằng Việt Nam luôn là một người bạn tốt, một đối tác chiến lược vì tình hữu nghị, hợp tác vì hòa bình thế giới.
Mã Phi Long



Read more…

Truyền thông xã hội đối với ổn định chính trị, xã hội ở Việt Nam

tháng 6 18, 2019 |

Tạo lập môi trường thông tin lành mạnh, an toàn sẽ góp phần tích cực, hiệu quả, bảo vệ, gìn giữ môi trường chính trị, xã hội ổn định, làm nền tảng cho đất nước phát triển bền vững.

LTS:Có hiện tượng KOLs, influencers được hỗ trợ “không trong sáng” từ những thông tin mật trong nội bộ các cơ quan Đảng, Nhà nước bị rò rỉ, không loại trừ có cả những cái “bắt tay với âm binh” vô cùng nguy hiểm của những cán bộ suy thoái, cơ hội chính trị, đầy tham vọng cá nhân. Thực tế đáng lo ngại này đang diễn ra trên các trang mạng xã hội. Tuần Việt Nam xin giới thiệu bài viết của đồng chí Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương.
1. Cuối năm 2018, khởi lên từ đoạn video của một nghệ sĩ accordion thể hiện sự bất mãn về chính sách thuế được đưa lên mạng xã hội, những cuộc biểu tình mang tên “Phong trào áo Vàng” đã gây khủng hoảng triền miên trong suốt thời gian qua ở Pháp. Phong trào lan nhanh bởi những lời kêu gọi phát tán trên mạng xã hội đã thổi bùng cơn giận dữ, vượt xa mục tiêu ban đầu là kích động biểu tình để phản đối chính sách, trở thành bạo loạn.
Nhìn lại các cuộc “cách mạng màu” hay các cuộc biểu tình bạo động mang hơi hướng của “cách mạng màu” được hiện đại hóa trong mấy thập niên gần đây, chúng ta dễ dàng nhận thấy rằng, chính truyền thông xã hội đã châm ngòi, thổi bùng bằng kích động, tổ chức và thông tin, khiến ban đầu là các phong trào đường phố, đi đến bạo động và hệ quả là sự suy yếu nhanh chóng của các chế độ như ở Đông Âu, Trung Đông, Bắc Phi, Mỹ Latinh (1). Truyền thông xã hội, tin giả đã trở thành từ khóa làm nhiều người liên tưởng tới những cuộc xuống đường bạo động khiến cả châu Âu và thế giới đứng ngồi không yên suốt thời gian qua. Ngay tại Mỹ, sau những cuộc biểu tình chiếm phố Wall (năm 2011), giới chính trị gia đã chỉ trích đích danh Facebook, Twitter là “công cụ của bạo loạn”. Báo chí phương Tây cũng đúc rút phương thức dùng truyền thông xã hội tạo nên những “đám đông” kích động, đó là: châm ngòi xuống đường; triệt để lợi dụng các sự cố, tai nạn, những cái chết để tạo cớ bạo loạn; sử dụng điện thoại di động, mạng xã hội để kích động và liên kết trong, ngoài (2).
Truyền thông xã hội là một “dòng chảy thông tin” trên nền tảng, dịch vụ công nghệ cho phép người dùng tạo ra, chia sẻ, trao đổi, thảo luận và thay đổi các nội dung, thiết lập thành các mạng lưới liên kết và tương tác xã hội (3). Truyền thông xã hội, nhất là mạng xã hội liên tục được nâng đỡ, hỗ trợ bởi những công nghệ mới, ngày càng tiện ích hơn, trở thành kênh quan trọng, thúc đẩy quá trình giao tiếp và kết nối xã hội. Các thuật toán cho phép các nền tảng truyền thông xã hội thiết lập các cộng đồng hoạt động dưới nhiều hình thức khác nhau (diễn đàn, nhóm, hội công khai, hoặc bí mật...) có thể thu hút từ hàng nghìn lên đến hàng triệu thành viên, không giới hạn về địa lý, thành phần xã hội. Sự tiếp cận đến từng cá nhân người dùng với tốc độ nhanh tạo ra nhiều cơ hội và lợi ích về truyền tải, tiếp nhận, chia sẻ, thông tin, tri thức; phục vụ các nhu cầu đa dạng của cộng đồng như: kết bạn, giải trí, kinh doanh, bày tỏ quan điểm, phản biện xã hội, lan tỏa những điều tốt đẹp… Đồng thời, cũng từ các nền tảng truyền thông xã hội bộc lộ những tác động tiêu cực, ẩn chứa những nguy cơ phức tạp, khó lường, thậm chí có khả năng gây chia rẽ sâu sắc, kích động hận thù trong các cộng đồng xã hội, nhất là ở các quốc gia đa sắc tộc, tôn giáo.
Yuval Noah Harari không hề phóng đại nỗi lo lắng toàn cầu khi cho rằng, Internet, mạng xã hội “là một vùng đất tự do và vô luật làm xói mòn chủ quyền quốc gia, phớt lờ các biên giới, phá hủy quyền riêng tư và đem lại mối đe dọa an ninh toàn cầu có thể nói là đáng sợ nhất” (4). Với những tác động nhiều chiều, có thể xem không gian mạng như “miền chiến sự thứ năm” (5), ở đó, truyền thông xã hội đóng vai trò là một thứ “quyền lực”, vượt mặt truyền thông chính thống, thách thức các biện pháp quản lý hành chính và kỹ thuật của tất cả các quốc gia, nhất là các quốc gia đang phát triển. Nguồn thu lớn từ truyền thông xã hội vẫn đang đổ về quốc gia phát triển có trình độ công nghệ cao, những dữ liệu cá nhân đang ở trong tay số ít các đại gia công nghệ nước ngoài khiến kinh tế, luật pháp, an ninh, chủ quyền đều bị đe dọa. Có người ví Facebook như một “quốc gia” lớn và chắc chắn có thông tin về các “công dân” của nó nhiều hơn bất kỳ chính phủ nào. Khi “dữ liệu trên mạng” là tài nguyên, thông tin là quyền lực, thì chúng ta có cơ sở để lo lắng rằng người nắm quyền “sở hữu thông tin” sẽ “tạo ra nhiều nguy cơ mới, đồng thời khuếch đại những nguy cơ khác” (6). Vụ bê bối dữ liệu do Cambridge Analytica, công ty phân tích dữ liệu chính trị tiếp cận trái phép và “đầu độc thông tin chính trị” tới 87 triệu người dùng là bài học đắt giá làm cho câu hỏi: “Làm thế nào để quản lý được quyền sở hữu thông tin?” trở thành “câu hỏi mang tính chính trị quan trọng nhất trong kỷ nguyên của chúng ta” (7).
Truyền thông xã hội đối với ổn định chính trị, xã hội ở Việt Nam
Thông tin trên mạng xã hội không phải bao giờ cũng là sự thật
Trước những thách thức hiện hữu và nguy cơ tiềm ẩn đòi hỏi phải tư duy lại về mô hình và cách thức quản trị không gian mạng, các quốc gia đang ráo riết thiết lập những hàng rào bảo vệ bằng việc đưa ra những biện pháp cứng rắn. Bởi lẽ, “Quyền quyết sách đối với những vấn đề chính sách công liên quan tới mạng Internet là chủ quyền của các nước” (8). Đức đã thông qua luật về quản lý mạng xã hội (NetzDG), theo đó, những dịch vụ mạng xã hội nếu để xảy ra tình trạng người dùng lăng mạ, gây thù oán hay phát tán các tin tức giả mạo sẽ đối mặt với án phạt nặng có thể lên tới 50 triệu Euro. Australia tuyên bố sẽ phạt các công ty cung cấp dịch vụ mạng và các trang mạng xã hội, có thể phạt tới 10% tổng thu nhập hàng năm, thậm chí phạt tù lên tới 3 năm đối với người điều hành nếu không loại bỏ hoàn toàn các nội dung xấu. Luật chống tin giả của Ai Cập cho phép cơ quan chức năng quyền giám sát các tài khoản cá nhân trên những mạng xã hội có trên 5.000 người theo dõi. Luật An ninh mạng của Thái Lan quy định đối tượng phát tán tin giả sẽ phải chịu 7 năm tù. Philipines mới đây cũng ban hành luật quy định hoạt động truyền bá thông tin giả mạo bị coi là tội phạm hình sự, bị phạt tới 6 tháng tù, kèm khoản tiền phạt hơn 3.000 USD. Còn Singapore, vừa thông qua Dự luật Bảo vệ khỏi sự thao túng và lừa dối trực tuyến. Người lan truyền tin giả với dụng ý xấu, gây tổn hại nghiêm trọng lợi ích cộng đồng có thể đối mặt với bản án 10 năm tù, các công ty mạng xã hội nếu không tuân thủ các quy định có thể bị phạt lên đến 1 triệu đô la Singapore (9)...
2. Trong bối cảnh bất ổn gia tăng ở nhiều nơi trên thế giới, sự ổn định chính trị, xã hội của Việt Nam là một lợi thế quan trọng để phát triển. Nhờ nhất quán quan điểm: “Ổn định và phát triển gắn liền với nhau trong quá trình vận động, tiến lên, ổn định để phát triển và có phát triển mới ổn định được”(10) mà môi trường chính trị, xã hội ổn định, an ninh, an toàn được giữ vững, nội lực đất nước được khơi dậy và phát huy, ngoại lực được tiếp nhận và sử dụng hiệu quả, nên sau hơn 30 năm đổi mới, đất nước đã đạt được những thành tựu to lớn có ý nghĩa lịch sử. Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các nhà đầu tư, của du khách, là điểm hẹn của khát vọng hòa bình thế giới.
Ổn định chính trị, xã hội dựa vào những nhân tố bên trong và bên ngoài. Trong đó, nhân tố cốt lõi là “yên dân”, là đoàn kết và đồng thuận, là niềm tin xã hội. Trong quá trình dựng nước, giữ nước, các bậc minh quân luôn coi “yên dân” là “kế sâu rễ bền gốc”, “gốc có vững thì cây mới yên”, thế nước mới vững bền. Thực tiễn phong phú của cách mạng Việt Nam từ khi có Đảng cho thấy, “dân là gốc” là tư tưởng dẫn dắt, chi phối đường lối, chủ trương, chính sách, hoạt động của Đảng và Nhà nước; là một trong những bài học kinh nghiệm lớn trong lãnh đạo của Đảng. Không ngừng chăm lo, nâng cao đời sống nhân dân, vun đắp cho mối quan hệ máu thịt giữa Đảng và dân, củng cố lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng là nền tảng cho sự ổn định chính trị, xã hội của nước ta trong thời gian qua. Tuy vậy, việc “yên dân” hay lòng dân, niềm tin, đồng thuận xã hội lại luôn bị thử thách, biến động không ngừng trong dòng chảy của thế sự, thời cuộc và các va đập của lịch sử. Năm nay thế này, năm sau có thể thế khác với rất nhiều yếu tố, tầng nấc đan xen tác động. Trong đó, báo chí, truyền thông nói chung, truyền thông xã hội nói riêng có vai trò rất quan trọng.
Sau hơn 20 năm Internet có mặt (từ năm 1997), với hơn 60 triệu người sử dụng, Việt Nam là quốc gia đứng thứ 18 trên thế giới về tỷ lệ người dân sử dụng Internet và là 1 trong 10 nước có lượng người dùng Facebook và YouTube cao nhất thế giới. Điều đó cho thấy sự cởi mở, năng động của Việt Nam trong tiến trình hội nhập cùng thế giới số.
Cũng như các quốc gia khác trên toàn cầu, Việt Nam đang khai thác và phát huy những đặc tính ưu việt của truyền thông xã hội, đồng thời, cũng đang phải đối mặt với những tác động tiêu cực khó kiểm soát từ dạng thức truyền thông mới này.
Có thể nhận thấy, “hệ sinh thái” mạng xã hội đã hình thành tầng lớp KOLs (Key Opinion Leader), influencers là những người có “thương hiệu” hoặc là “người bình thường” mà thông tin, quan điểm nêu ra có sức thu hút, ảnh hưởng, được “cư dân mạng” chia sẻ, khuếch tán nhanh trên phạm vi rộng. Họ đa phần là những chủ thể tích cực góp phần tạo nên đời sống thông tin lành mạnh. Nhưng, cũng đã lộ diện những KOLs, influencers có động cơ không trong sáng, nền tảng văn hóa thấp, bất mãn chế độ, thậm chí từng vi phạm pháp luật nhưng lại biết “khơi gợi những cảm xúc xấu xa”; lạm dụng chữ nghĩa, ảo tưởng “quyền lực bàn phím”, luôn tìm cách điều hướng dư luận; tấn công doanh nghiệp nhằm trục lợi; đe dọa, xúc phạm cá nhân, tổ chức… Một số được nuôi dưỡng, cấp phát từ các tổ chức thù địch bên ngoài. Lợi dụng những bất cập trong quản lý nhà nước về Internet, mạng xã hội, chúng thâm nhập vào các nền tảng truyền thông xã hội, “nuôi” nick (tên tài khoản), lập ra hàng trăm nghìn tài khoản ảo và nhiều trang giả mạo cá nhân, tổ chức. Với nhiều thủ đoạn tinh vi được hỗ trợ bởi công nghệ, chúng tập trung chống phá nền tảng tư tưởng, phủ nhận thành tựu của công cuộc đổi mới, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, gieo rắc tư tưởng cực đoan, tạo bất đồng, xung đột trong nội bộ Đảng và nhân dân. Chúng cường điệu những hạn chế, khuyết điểm trong lãnh đạo, quản lý để khoét sâu vào xung đột lợi ích, làm chia rẽ xã hội, suy giảm lòng tin, thực hiện “diễn biến hòa bình”, đòi lật đổ chế độ. Từ đó, lôi kéo, tập hợp lực lượng, kích động biểu tình trái phép, chống đối, bạo loạn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh, trật tự xã hội như trong các vụ lợi dụng vấn đề môi trường tại Formosa Hà Tĩnh, phản đối Dự Luật về Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt, Luật An ninh mạng…
Có hiện tượng KOLs, influencers được hỗ trợ “không trong sáng” từ những thông tin mật trong nội bộ các cơ quan Đảng, Nhà nước bị rò rỉ, không loại trừ có cả những cái “bắt tay với âm binh” vô cùng nguy hiểm của những cán bộ suy thoái, cơ hội chính trị, đầy tham vọng cá nhân. Việc các chính trị gia sử dụng truyền thông xã hội làm công cụ để giao tiếp với công chúng, xây dựng hình ảnh hay vận động chính trị không phải là mới mẻ trên thế giới và có thể khuyến khích ở Việt Nam nhưng cần phải được xác lập thành một trong những nguyên tắc hành xử chính trị công khai và minh bạch. Còn việc “đi đêm” với các nhân tố mạng xã hội để tạo “sóng” trong dư luận, vì ý đồ và động cơ cá nhân là điều không thể chấp nhận.
Sự lệch lạc trong nhận thức về các vấn đề chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội sẽ dẫn đến sai lầm trong hành vi, tạo nên những mối nguy về an ninh, bất ổn chính trị, xã hội. Một bộ phận người sử dụng mạng xã hội ở Việt Nam thường có xu hướng quan tâm, thích (like) và chia sẻ (share) thông tin giật gân, tiêu cực, trái chiều hơn thông tin tích cực, một cách cố tình hoặc vô ý thức, bất chấp các hậu quả. Nhiều người cho rằng mạng xã hội là ảo, không phải chịu trách nhiệm về những phát ngôn, hành xử của mình. Tâm lý đó cộng hưởng với các công cụ được tạo ra để thu hút người dùng của truyền thông xã hội, cùng với sự bất cập, hạn chế trong quản lý của các cơ quan chức năng càng làm cho việc phát tán thông tin xấu, độc trở nên dễ dàng và nguy hiểm.
Những nghiên cứu gần đây chỉ ra, hiện tượng tin giả, các phát ngôn thù ghét, nói xấu, phỉ báng, vu khống, bịa đặt, kỳ thị dân tộc, tôn giáo, kỳ thị giới tính, các hành vi gây hấn, tấn công trên mạng,… đang trở nên đáng báo động (11). Những hành vi lệch lạc này có thể làm khủng hoảng đời sống của cá nhân, tổ chức, gây nặng nề và trầm cảm xã hội, thậm chí những “cơn bão mạng” có thể “khai tử” doanh nghiệp, có cá nhân đã lựa chọn cái chết làm lối thoát.
Tác động xấu từ truyền thông xã hội có thể dẫn đến những hậu quả trực tiếp, tức thì, nhưng cũng có những hậu quả len lỏi, lâu dài tích tụ vào ứng xử, lối sống, dần dần phá vỡ những hệ giá trị văn hóa và đạo đức tốt đẹp. Những đổ vỡ về giá trị, những tổn thương về tâm lý ảnh hưởng đến đời sống mỗi cá nhân, từ đó, tác động đến ổn định chính trị, xã hội của quốc gia. Các nhà xã hội học cho rằng, việc dành quá nhiều thời gian cho mạng dẫn đến “cô lập với xã hội thực tại”, “xao nhãng các quan hệ đời thực”, “tin vào đó mà không dành thời gian cho các quan sát, trải nghiệm và tương tác thực tế để đưa ra các quyết định đúng đắn”, thậm chí lệch lạc về nhận thức, dẫn đến các hành vi vi phạm pháp luật, đặc biệt với giới trẻ. Về lâu dài, có thể khiến sự cố kết xã hội bị rạn nứt sâu sắc, gây phân rã, khó tạo nên sự đồng thuận trong việc chung tay giải quyết các vấn đề của cộng đồng, quốc gia hay nhân loại(12).
3. Có những ý kiến về việc mạng xã hội đã qua đi thời khắc đỉnh cao và đang chững lại. Có những đánh giá lạc quan rằng người dùng mạng xã hội đang dần trở nên sáng suốt hơn, bình tĩnh hơn, trang bị bộ lọc tốt hơn, có nhiều kinh nghiệm hơn sau khi bị tin giả lừa đảo nhiều lần. Nhưng trong thực tế, có thể khẳng định, truyền thông xã hội là một “mặt trận” ngày càng phức tạp, mở rộng mà các thế lực thù địch đang lợi dụng để thúc đẩy các “yếu tố cách mạng sắc màu ở Việt Nam”. Bài học từ những cuộc “cách mạng màu” cho thấy không thể chủ quan, lơ là mà cần phải chủ động nhận diện, ngăn chặn kịp thời những nhân tố lợi dụng truyền thông xã hội để tác động đến ổn định chính trị, xã hội từ nhiều hướng, nhiều cách thức khác nhau. Yêu cầu ấy đòi hỏi phải nhìn nhận đúng về truyền thông xã hội ở cả hai mặt tích cực và tiêu cực, nhận diện và quản lý những tác nhân gây ảnh hưởng để bảo vệ, phát huy những giá trị tiến bộ được xã hội thừa nhận, đồng thời hạn chế, đẩy lùi, triệt phá những tác động tiêu cực bằng những giải pháp mạnh mẽ, đồng bộ và hiệu quả.
Truyền thông xã hội đối với ổn định chính trị, xã hội ở Việt Nam
Sự thật bị cắt cúp sẽ không bao giờ là sự thật.
Một là, trong lãnh đạo, chỉ đạo cần tiếp tục quán triệt, nhận thức đúng, đầy đủ quan điểm: “không ngừng đổi mới tư duy lãnh đạo, chỉ đạo và quản lý báo chí điện tử, mạng xã hội và các loại hình truyền thông khác trên Internet theo kịp sự phát triển của công nghệ Internet,… chủ động, kiên trì thúc đẩy phát triển đúng hướng đi đôi với quản lý chặt chẽ”(13). Xác định rõ, đây là môi trường mở, độc đáo, đặc biệt quan trọng nằm bên cạnh dòng chảy thông tin của truyền thông truyền thống cần được khai thác tối đa mặt tích cực, cổ vũ những giá trị tiến bộ, định hướng và tiến hành đấu tranh đối với những nhận thức, tư tưởng, quan điểm sai trái. Do đó, phải chủ động đánh giá, dự báo chính xác tình hình; chú trọng giải quyết thấu đáo các vấn đề bức xúc của người dân; khắc phục hiệu quả những hạn chế, bất cập, không để hình thành “điểm nóng”, những xu hướng (trend) tiêu cực trên mạng xã hội. Các cơ quan chức năng cần cung cấp thông tin cho báo chí một cách đầy đủ, công khai, minh bạch, kịp thời, nhất là với các vấn đề quan trọng được người dân quan tâm, không để cho các thế lực thù địch lợi dụng, chiếm lĩnh truyền thông xã hội. Đồng thời, giữ nghiêm kỷ luật thông tin, kiên quyết đấu tranh, xử lý nghiêm khắc với các phần tử cơ hội chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” cố tình làm lộ lọt, cung cấp thông tin nội bộ, hỗ trợ cho các phần tử mạng xã hội đưa tin sai sự thật, kích động, tấn công vào nội bộ. 
Hai là, khẩn trương thể chế hóa, tăng cường hiệu lực, hiệu quả quản lý trong thực tiễn; tích cực xây dựng khung khổ pháp luật khoa học, tiến bộ để truyền thông xã hội hoạt động, phát triển lành mạnh, đúng hướng. Thời gian qua, những thay đổi chóng mặt về thuật toán của các nền tảng công nghệ “làm khó” cả về nhận thức và hành động khiến các cơ quan chức năng vốn đã chậm trễ, hạn chế trong quản lý không gian mạng lại càng lúng túng, bất cập, chưa theo kịp trong việc hoạch định chính sách, pháp luật đối với truyền thông xã hội. Để quản lý tốt, cần nhanh chóng tiếp tục hoàn thiện đồng bộ hệ thống văn bản pháp luật với các điều khoản cụ thể, rõ ràng, sát thực, phù hợp, theo kịp tốc độ biến động của truyền thông xã hội... thay vì chỉ dừng ở quy tắc điều chỉnh mang tính khuyến nghị đạo đức và văn hóa. Bởi lẽ, khi các ràng buộc pháp lý không cụ thể, rõ ràng và đủ mạnh thì các quy tắc đạo đức, văn hóa cũng rất khó để đi vào cuộc sống.
Kiên trì vấn đề có tính nguyên tắc là các nhà mạng, nhà cung cấp dịch vụ, khai thác dịch vụ nhất là các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ xuyên biên giới phải có trách nhiệm tuân thủ luật pháp Việt Nam, tôn trọng chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia Việt Nam. Yêu cầu các đối tác phải thể hiện sự hợp tác, tuân thủ các quy định khi vào Việt Nam như đặt cơ quan đại diện, thiết lập tính chính danh của người dùng trong đăng ký tài khoản, phối hợp tích cực để kịp thời bóc gỡ những trang mạo danh các đồng chí lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, xóa bỏ triệt để các tài khoản đưa thông tin sai sự thật,... Cần coi trọng hơn các biện pháp kinh tế, yêu cầu trách nhiệm của những doanh nghiệp phải tương xứng với lợi ích mà họ được hưởng. Tích cực triển khai thực hiện Luật An ninh mạng với các chế tài đủ mạnh để răn đe, xử lý những hành vi vi phạm, gây hại như lưu trữ, cung cấp, đăng tải, phát tán tin giả, sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, nói xấu, kích động, chống phá Đảng, Nhà nước trên Internet, mạng xã hội…
Ba là, phát huy vai trò chủ động, tiên phong, dẫn dắt, định hướng của báo chí trong thông tin tích cực. Báo chí cách mạng cần khẳng định hơn nữa vai trò, vị thế của mình trong thời đại kỹ thuật số. Dòng thông tin tích cực của báo chí vẫn phải là dòng thông tin chủ lưu với thông tin chất lượng, chính xác, kịp thời, khách quan, là bộ lọc đáng tin cậy về mọi vấn đề xã hội, dư luận quan tâm. Vì vậy, phải khẩn trương tổng kết, đánh giá kết quả thực hiện Luật Báo chí năm 2016, sửa đổi bổ sung, hoàn chỉnh Luật cũng như các văn bản dưới Luật để hoàn thiện hơn nữa môi trường pháp lý cho hoạt động báo chí. Xác định rõ tiêu chí đối với từng loại hình thông tin điện tử nhất là báo điện tử, tạp chí điện tử, trang thông tin điện tử tổng hợp, mạng xã hội; có quy định để điều chỉnh hoạt động của các công ty công nghệ chuyên cung cấp thông tin báo chí. Tăng cường trách nhiệm của cơ quan chủ quản, của cơ quan báo chí trong thực hiện tôn chỉ, mục đích và nội dung thông tin, trong hợp tác hoạt động báo chí, trong đầu tư nền tảng công nghệ số cho sự phát triển vươn tầm của báo chí. Thực hiện ngay quy hoạch báo chí đã được phê duyệt trong năm 2019, rà soát cấp phép lại hoặc thu hồi giấy phép hoạt động đối với các tổ chức, cơ quan trong thời gian qua đã buông lỏng quản lý, có nhiều vi phạm trong hoạt động báo chí. Tăng cường đào tạo, bồi dưỡng những người làm báo về bản lĩnh chính trị, về năng lực chuyên môn, nghiệp vụ, công nghệ, trau dồi đạo đức, ý thức về sứ mệnh nghề nghiệp, thực hiện tốt quy định về trách nhiệm và chuẩn mực khi tham gia mạng xã hội.
 Bốn là, thúc đẩy các giải pháp công nghệ, các biện pháp kỹ thuật phù hợp bắt kịp với sự phát triển của Internet, mạng xã hội. Khuyến khích mạng xã hội có nền tảng công nghệ trong nước phát triển, khuyến khích các cơ quan, tổ chức trong nước xây dựng mạng xã hội nội bộ. Tăng cường ứng dụng công nghệ để phòng ngừa, phát hiện, xử lý kịp thời các thông tin sai sự thật, xấu, độc có ảnh hưởng đến ổn định chính trị, xã hội. Nâng cao năng lực phân tích, điều tra, nghiên cứu công chúng, đo lường thái độ của người sử dụng Internet, tham gia truyền thông xã hội đối với những vấn đề được dư luận quan tâm.
Năm là, truyền thông xã hội khác biệt vì nội dung do người dùng tạo ra và thông tin mang tính cá nhân hóa cao, do đó, sự quản lý của Nhà nước là cần thiết nhưng quan trọng nhất vẫn là ý thức người dùng. Việc người dùng nâng cao sức “đề kháng”, trang bị hiểu biết về pháp luật, bộ lọc văn hóa tốt, ứng xử văn minh, lịch lãm trong tranh luận, phản biện, có năng lực về tin tức, đánh giá được độ tin cậy của thông tin trên truyền thông xã hội là rất quan trọng. Có như vậy, việc khai thác, sử dụng mạng xã hội mới hiệu quả, thiết thực và lành mạnh, người dùng mới có thể bảo vệ những giá trị của bản thân, của cộng đồng và dân tộc.
Cho nên, cần chú trọng tăng cường các biện pháp tuyên truyền nâng cao hiểu biết pháp luật, ý thức, trách nhiệm khi tham gia các nền tảng truyền thông xã hội của mọi công dân. Giáo dục định hướng giá trị để người trẻ biết tránh khỏi các biểu hiện lệch lạc về nhận thức và hành vi; trang bị cho học sinh, sinh viên kỹ năng tự bảo vệ thông tin cá nhân, cách thức chắt lọc, tiếp nhận thông tin.
Phát huy vai trò của các tổ chức và cá nhân, nhất là những người điều hành website, blog, fanpage, các KOLs, influencers, người trẻ trong xây dựng môi trường Internet, mạng xã hội lành mạnh. Mỗi cán bộ, đảng viên, đoàn viên, hội viên tham gia mạng xã hội phải giữ vai trò là lực lượng nòng cốt đăng tải, chia sẻ, lan tỏa thông tin tích cực và xem đây là giải pháp thường xuyên, lâu dài.
Việt Nam đang là một quốc gia có chính trị, xã hội ổn định và trên đà phát triển, tuy nhiên, cũng vẫn tiềm ẩn những nguy cơ gây mất ổn định. Tạo lập môi trường thông tin lành mạnh, an toàn, trong đó, truyền thông xã hội là một trong những nguồn lực thông tin quan trọng, sẽ góp phần tích cực, hiệu quả, bảo vệ, gìn giữ môi trường chính trị, xã hội ổn định làm nền tảng cho đất nước phát triển bền vững./.
Võ Văn Thưởng
Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng
Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương
-----------------------------------
(1) Từ “Cách mạng nhung” ở Nam Tư năm 2000, “cách mạng hoa hồng” ở Gruzia năm 2003, “cách mạng cam” ở Ucraina năm 2004, “cách mạng hoa tuy líp” ở Kyrgyzstan năm 2005, “cách mạng màu Jean” ở Belarus năm 2006, đặc biệt, “Mùa xuân Ả Rập” ở Tunisia, Ai Cập năm 2010 lan sang Libya, Sirya năm 2011, cho đến những biến động chính trị, xã hội gần đây ở Hy Lạp, Venezuela, Thổ Nhĩ Kỳ, Tây Ban Nha, Áo, Pháp… đều có vai trò tác động của truyền thông xã hội.
(2) Cục Tuyên huấn, Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam, Trung tâm Thông tin khoa học Quân sự, Bộ Quốc phòng: Hiểm họa từ mặt trái của Internet, Nxb. Chính trị quốc gia - Sự Thật, Hà Nội, 2016, tr.50.
 (3) Hội thảo khoa học thuộc đề tài cấp nhà nước KX.01.10/16-20: Mạng xã hội trong bối cảnh phát triển thông tin ở Việt Nam.
(4) Yuval Noah Harari: Lược sử tương lai, Nxb. Thế giới, Hà Nội, 2018, tr.445.
(5) Bên cạnh mặt đất, bầu trời, biển cả và vũ trụ.
(6) Jean Tirole, nhà kinh tế học giành giải Nobel: Quản lý các tác nhân gây xáo trộn, Dự báo 2019, Đại biến động, TTXVN, Project Syndicate, Hà Nội, 2018, tr.92.
(7) Yuval Noah Harari: 21 Lesson for the 21st Century, Jonathan Cape, London, 2018, p. 80.
(8) Liên hợp quốc: Tuyên bố nguyên tắc Xây dựng xã hội thông tin: Thách thức toàn cầu trong thiên niên kỷ mới, Mục a, Điều 49 (WSIS-03/GENEVA/DOC), Hội nghị thượng đỉnh về xã hội thông tin, Gieneva, 12/12/2003.
(9) Theo Nhân dân điện tử: Cuộc chiến chống tin giả và nội dung bạo lực trên mạng xã hội, 10/4/2019 (http://www.nhandan.com.vn/thegioi/item/39805002-cuoc-chien-chong-tin-gia-va-noi-dung-bao-luc-tren-mang-xa-hoi.html); Theo Vietnamnet.vn: Singapore: Luật chống tin giả khiến người dùng mạng xã hội phải cẩn trọng, 14/05/2019 (https://vietnamnet.vn/vn/cong-nghe/tin-cong-nghe/singapore-luat-chong-tin-gia-khien-nguoi-dung-mang-xa-hoi-phai-can-trong-531604.html)...
(10) Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc thời kỳ đổi mới (khóa VI, VII, VIII, IX, X), Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2010, P.I, tr.40.
(11) Theo khảo sát của chương trình nghiên cứu Internet và xã hội (VPIS) thuộc Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội (năm 2017).
(12) Nhóm tác giả Nguyễn Hoài Sơn, Lê Quang Ngọc, Nguyễn Quang Tuấn, Nguyễn Đức Vinh, Viện xã hội học, Viện Hàn lâm khoa học Việt Nam: Một số chiều cạnh biến đổi xã hội trong bối cảnh cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư, (http://www.haiphong.gov.vn/PortalFolders/ImageUploads/SKHCN/12/Cong%20nghiep%204.0/Bien%20doi%20xa%20hoi%20trong%20CMCN%204.0.pdf).
(13) Chỉ thị 30-CT/TW của Bộ Chính trị khóa XI ngày 25/12/2013 về “Phát triển và tăng cường quản lý báo chí điện tử, mạng xã hội và các loại hình truyền thông khác trên Internet”.
Read more…

Sự trơ trẽn của Trung Quốc quanh vụ tàu Philippines bị đâm chìm

tháng 6 17, 2019 |
Tàu cá Gem-vir của Philippines


Liên quan tới vụ tàu Philippines bị đâm chìm trên Biển Đông hôm 9/6, ông Junel Insigne - thuyền trưởng tàu cá Gem-vir của Philippines khẳng định ông chắc chắn tàu Trung Quốc đã đâm vào tàu Philippines. Theo Insigne, ông có thể nhận diện được con tàu đó là của nước nào nhờ vào ánh sáng trên tàu. Ông Insigne nói: “Chúng tôi bị tàu Trung Quốc đâm. Sau khi đâm chúng tôi, chúng tôi cứ nghĩ rằng họ sẽ tới giúp, nhưng họ lại bỏ chạy. Chúng tôi đang thả neo, đang nghỉ ngơi. Đó là vào giữa đêm. Họ có nhiều đèn xung quanh…”.

Theo ông Insigne, trong quá trình đánh bắt cá, ông và các thuyền viên khác trên tàu Gem-vir đã nhìn thấy tàu Trung Quốc trước và khẳng định chỉ có các tàu Trung Quốc mới có “đèn siêu sáng cỡ lớn” như vậy. Cũng theo vị thuyền trưởng này, các ngư dân Philippines được một tàu cá của Việt Nam trong khu vực giải cứu, phối hợp với quân đội Philippines. Ông Insigne nói: “Nếu tàu Việt Nam không ở đó, có lẽ chúng tôi đã chết rồi”.

Liên quan tới vụ việc này, trong một tuyên bố phát đi tối 14/6, Đại sứ quán Trung Quốc tại Philippines đã thừa nhận tàu nước này đã đâm vào tàu cá Philippines, khiến tàu Philippines bị chìm. Tuy nhiên, họ lại biện bạch theo kiểu sự cố và đổ lỗi cho các tàu cá Philippines. Theo lời giải thích của Đại sứ quán Trung Quốc tại Philippines, lúc đó tàu cá Yuemaobinyu 42212 của Trung Quốc đang "neo đậu" gần bãi Cỏ Rong ở phía đông Bắc quần đảo Trường Sa của Việt Nam "vào lúc 24h ngày 9/6/2019". Tuy nhiên, "Tàu Trung Quốc đột ngột bị 7 hay 8 tàu cá Philippines bao vây. Trong lúc sơ tán, Yuemaobinyu 42212 đã không né được một tàu cá Philippines".
Ông Junel Insigne - thuyền trưởng tàu cá Gem-vir của Philippines


Cũng theo giải thích của Đại sứ quán Trung Quốc, "Thuyền trưởng Trung Quốc đã cố cứu các thuyền viên Philippines, nhưng lại e ngại vì đang bị các tàu cá Philippines khác bao vây. Do đó, khi xác nhận được các thuyền viên Philippines đã được giải cứu, Yuemaobinyu 42212 đã di chuyển khỏi hiện trường".

Những lời giải thích của Đại sứ quán Trung Quốc tại Philippines rõ ràng là không thể nào chấp nhận được đối với các ngư dân Philippines trên chiếc tàu bị tàu Trung Quốc đâm chìm, cũng như dư luận Philippines. Trả lời báo chí hôm 15/6, ông Junel Insigne, thuyền trưởng tàu cá Philippines nói rằng, sau cú va chạm, họ tưởng được nhóm người Trung Quốc cứu nhưng tàu Trung Quốc đã tắt đèn và nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Ông Insigne nói: "Họ chạy vòng quanh tàu của chúng tôi rồi quay lại, bật đèn lên. Khi thấy tàu của chúng tôi đang chìm, họ tắt đèn rồi bỏ đi". Trong khi đó, Phó chánh án Tòa án tối cao Philippines Antonio Carpio thì khẳng định, chiếc tàu tấn công tàu cá của Philippines thật ra là một trong đội tàu quân sự của Trung Quốc cũng từng tấn công tàu cá của Việt Nam trên Biển Đông. Trong phát ngôn cứng rắn của mình, ông Antonio Carpio nói: "Người Philippines cần gửi tín hiệu mạnh mẽ tới Trung Quốc rằng bất cứ vụ tấn công “vùng xám” mới nào đối với các tàu Philippines sẽ đồng nghĩa với việc cắt đứt quan hệ ngoại giao với Trung Quốc"

Tư lệnh Hải quân Philippines, Phó đô đốc Robert Robert Empedrad cũng khẳng định vụ va chạm "không phải tai nạn thông thường". Theo ông Robert Robert Empedrad, tàu Philippines khi đó đang thả neo và không thể có va chạm thông thường khi một con tàu đứng yên.

Trong một bài phát biểu hôm 16/6, Phó Tổng thống Philippines Leni Robredo kêu gọi Bộ Ngoại giao nước này yêu cầu chính phủ Trung Quốc tìm ra những người phải chịu trách nhiệm về vụ đâm chìm tàu cá Philippines tại bãi Cỏ Rong, buộc họ phải bị xét xử theo các hiệp ước quốc tế và luật pháp Philippines. CNN dẫn lời bà Robredo nói rằng: “Chúng tôi kịch liệt lên án hành động vô trách nhiệm của thủy thủ đoàn Trung Quốc liên quan tới vụ việc, đồng thời bày tỏ sự thất vọng sâu sắc nhất của chúng tôi với việc chính phủ Trung Quốc từ chối thừa nhận tội lỗi của những người làm chìm tàu cá Philippines và bỏ mặc thủy thủ đoàn trên tàu”.

Mặc dù mọi bằng chứng đều cho thấy tàu Trung Quốc đã đâm chìm tàu Philippines rồi bỏ đi thế nhưng phía Trung Quốc vẫn ra sức thanh minh, lấp liếm rằng, đó đơn thuần chỉ là một “tai nạn bình thường”, rằng tàu Yuemaobinyu 42212 của Trung Quốc bị nhóm tàu Philippines bao vây, trong lúc tháo chạy đã đâm phải tàu Gemvir-1.

Những lời thanh minh, biện bạch có phần trơ trẽn của Trung Quốc một lần nữa cho thấy, Trung Quốc vẫn đang ngấm ngầm thực hiện “luật rừng” trên Biển Đông. Họ vẫn cậy thế nước lớn, sử dụng tàu quân sự núp bóng tàu cá để uy hiếp, đe dọa, đâm chìm tàu cá của các nước trong khu vực. Hành động trên của họ cho thấy sự bất nhân, phi nhân tính và xứng đáng bị lên án, nguyền rủa.

                                                                           Việt Nguyễn

Read more…